<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet href="/stylesheet.xsl" type="text/xsl"?>
<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:podcast="https://podcastindex.org/namespace/1.0">
  <channel>
    <atom:link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://feeds.transistor.fm/ng-i-toi-g-p" title="MP3 Audio"/>
    <atom:link rel="hub" href="https://pubsubhubbub.appspot.com/"/>
    <podcast:podping usesPodping="true"/>
    <title>NGƯỜI TÔI GẶP </title>
    <generator>Transistor (https://transistor.fm)</generator>
    <itunes:new-feed-url>https://feeds.transistor.fm/ng-i-toi-g-p</itunes:new-feed-url>
    <description>Là một nhà báo với 20 năm nghề nghiệp, tôi gặp gỡ nhiều người, ghi lại cho mình những phỏng vấn ngẫu nhiên về những nhân vật mà mình thấy hay ho và thú vị. Họ có thể không thật nổi tiếng nhưng với tôi họ truyền cảm hứng, và tôi tin rằng nếu bạn tình cờ ghé qua bạn cũng sẽ nhặt được cho mình một bài học cuộc sống thú vị </description>
    <copyright>© 2025 Tada Le</copyright>
    <podcast:guid>8801ae77-d582-5c0b-b6e2-b50d4e8386bf</podcast:guid>
    <podcast:locked owner="thanglemedia@gmail.com">no</podcast:locked>
    <language>vi</language>
    <pubDate>Fri, 09 Feb 2024 12:07:25 -0800</pubDate>
    <lastBuildDate>Tue, 02 Dec 2025 17:51:25 -0800</lastBuildDate>
    <link>https://tadale.com/</link>
    <image>
      <url>https://img.transistor.fm/91wbohDH-lqWlggmdbpvziRTa9RA_86bnJhE8w1dANA/rs:fill:0:0:1/w:1400/h:1400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9zaG93/LzQwOTg2LzE2ODIz/MzE3NTktYXJ0d29y/ay5qcGc.jpg</url>
      <title>NGƯỜI TÔI GẶP </title>
      <link>https://tadale.com/</link>
    </image>
    <itunes:category text="Education">
      <itunes:category text="Self-Improvement"/>
    </itunes:category>
    <itunes:category text="Society &amp; Culture">
      <itunes:category text="Personal Journals"/>
    </itunes:category>
    <itunes:type>episodic</itunes:type>
    <itunes:author>Tada Le</itunes:author>
    <itunes:image href="https://img.transistor.fm/91wbohDH-lqWlggmdbpvziRTa9RA_86bnJhE8w1dANA/rs:fill:0:0:1/w:1400/h:1400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9zaG93/LzQwOTg2LzE2ODIz/MzE3NTktYXJ0d29y/ay5qcGc.jpg"/>
    <itunes:summary>Là một nhà báo với 20 năm nghề nghiệp, tôi gặp gỡ nhiều người, ghi lại cho mình những phỏng vấn ngẫu nhiên về những nhân vật mà mình thấy hay ho và thú vị. Họ có thể không thật nổi tiếng nhưng với tôi họ truyền cảm hứng, và tôi tin rằng nếu bạn tình cờ ghé qua bạn cũng sẽ nhặt được cho mình một bài học cuộc sống thú vị </itunes:summary>
    <itunes:subtitle>Là một nhà báo với 20 năm nghề nghiệp, tôi gặp gỡ nhiều người, ghi lại cho mình những phỏng vấn ngẫu nhiên về những nhân vật mà mình thấy hay ho và thú vị.</itunes:subtitle>
    <itunes:keywords>ke chuyen, cau chuyen cuoc song, nguoi toi gap, nhan vat</itunes:keywords>
    <itunes:owner>
      <itunes:name>Tada Le</itunes:name>
    </itunes:owner>
    <itunes:complete>No</itunes:complete>
    <itunes:explicit>No</itunes:explicit>
    <item>
      <title>EP 3: Những nụ cười ở nông trường xanh </title>
      <itunes:episode>3</itunes:episode>
      <podcast:episode>3</podcast:episode>
      <itunes:title>EP 3: Những nụ cười ở nông trường xanh </itunes:title>
      <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
      <guid isPermaLink="false">3ec223cd-dcd5-4048-9abf-408b1df93c94</guid>
      <link>https://share.transistor.fm/s/64f6906d</link>
      <description>
        <![CDATA[<p>Một buổi sáng rất dễ chịu ở tiểu khu nông trường 1.5 ở nông trường Mộc Châu khi tiếng của nông trường đánh thức một ngày mới khe khẽ, rồi lớn dần. Tiếng í ới trên những nông trường chè ngay sát bên, tiếng của xe công nông, tiếng của bữa sáng rộn ràng và cả tiếng nhạc đỏ cất lên từ loa phóng thanh. Dạo vòng quanh những con đường bê tông đèo dốc để thả mắt theo màu xanh ngút mắt của những đồi chè trải đến tận chân trời, và cả những thung lũng chao ôi là mận đỏ ối trĩu quả. Mận vươn ra hai bên những con đường tiểu khu nhỏ bé bé, thò tay hái một quả, len lén nhìn trước nhìn sau xem có ai thấy không, nhưng rồi chợt nhận ra là ở đây mận nhiều đến mức quả chín có khi rụng kín gốc, nhà nào cũng trồng mận và khi chúng tôi đến đây cũng là lúc mận đang vào mùa thu hoạch. Cái thú của hành trình bằng xe máy là ta có thể thoải mái dừng chân, mạnh dạn tiến vào một khu vườn để tận mắt xem cái nhịp thường nhật như thế nào mà không ngại bất cứ sự dè dặt nào của chủ nhà. </p><p><br></p><p>Bác Huyền – 56 tuổi đã lên nông trường mua những mảnh đất đầu tiên từ cách đây gần 20 năm về trước và bắt đầu gắn bó với đất đai, canh tác, ruộng đồng và những mùa quả ngọt đầu tiên. Làm chủ 3ha đất cho riêng mình, gia đình bắt đầu cặm cụi trồng xới và chăm sóc để mỗi năm có thể kiếm được cả tỉ bạc tiền trồng mận và vài trăm triệu tiền trồng xen canh những loại cây khác như dong riềng, bí, khoai sọ. Ngoài vườn của mình, bác còn thầu thêm các vườn của các gia đình người Mèo xung quanh với 100 triệu cho 10 năm tuỳ nghi canh tác và thu hoạch. Xem ra cũng là khá lãi cho những đầu tư ban đầu. Bác khoe về những nhân công chăm chỉ đã gắn bó với bác từ những ngày đầu. Anh Thuần – 30 tuổi – superman hái mận quê ở Tân Lập Hoà Bình cứ mỗi đầu vụ mận tháng 5 là lại khăn gói quả mướp lên Mộc Châu để giúp thu hoạch mận. Cứ đều đều, mỗi tháng 3 triệu bao cơm ăn, đến tháng 6 cuối vụ là lại khăn gói đem tiền về cho vợ con. Khoản hoa lợi của vườn nếu khấm khá cũng quyết định mức thưởng mà mỗi người có thể mang về. Bác bảo ở đây thưởng như nhà nước, nếu làm tốt thì mức thưởng cũng sẽ rất cao. Một ngày nếu thu hoạch giỏi thì một nhân công có thể hái xuống được tới cả hai tạ mận. Anh Thuần ngồi nghỉ ngơi làm bi thuốc lào cười tươi với vụ mận thứ muời anh đã thu hoạch ở đây: “Chắc là năm nay thưởng sẽ nhiều!”. Thưởng nhiều thì cả nhà ở Hoà Bình sẽ lại vui, và những nhọc nhằn sẽ như vơi đi cả. Một ngày làm việc vào vụ vất vả từ 6h sáng đến tận 5h30 chiều nhưng những nụ cười lạc quan khiến ta thấy bản thân mình cũng yêu lao động và trân quý những giá trị mỗi ngày của hành trình. Như bác Huyền nói: “có sức khoẻ, tính toán làm ăn là được”. </p><p><br></p><p>Nông trường mùa hè với vẻ đẹp của cả những đèo dốc vùng cao bao quanh là trùng điệp núi rừng, rồi đến những ngọn đồi chè xanh mát, những trang trại bò, những vườn mận, vườn rau canh tác khiến ta phải xuýt xoa. Và có lẽ đẹp nhất vẫn là những nụ cười của lao động, nó đẹp hơn hẳn rất nhiều những nụ cười truyền thông giăng hàng trên newsfeed mỗi ngày, ít nhất là trong mắt nhìn của tôi. </p>]]>
      </description>
      <content:encoded>
        <![CDATA[<p>Một buổi sáng rất dễ chịu ở tiểu khu nông trường 1.5 ở nông trường Mộc Châu khi tiếng của nông trường đánh thức một ngày mới khe khẽ, rồi lớn dần. Tiếng í ới trên những nông trường chè ngay sát bên, tiếng của xe công nông, tiếng của bữa sáng rộn ràng và cả tiếng nhạc đỏ cất lên từ loa phóng thanh. Dạo vòng quanh những con đường bê tông đèo dốc để thả mắt theo màu xanh ngút mắt của những đồi chè trải đến tận chân trời, và cả những thung lũng chao ôi là mận đỏ ối trĩu quả. Mận vươn ra hai bên những con đường tiểu khu nhỏ bé bé, thò tay hái một quả, len lén nhìn trước nhìn sau xem có ai thấy không, nhưng rồi chợt nhận ra là ở đây mận nhiều đến mức quả chín có khi rụng kín gốc, nhà nào cũng trồng mận và khi chúng tôi đến đây cũng là lúc mận đang vào mùa thu hoạch. Cái thú của hành trình bằng xe máy là ta có thể thoải mái dừng chân, mạnh dạn tiến vào một khu vườn để tận mắt xem cái nhịp thường nhật như thế nào mà không ngại bất cứ sự dè dặt nào của chủ nhà. </p><p><br></p><p>Bác Huyền – 56 tuổi đã lên nông trường mua những mảnh đất đầu tiên từ cách đây gần 20 năm về trước và bắt đầu gắn bó với đất đai, canh tác, ruộng đồng và những mùa quả ngọt đầu tiên. Làm chủ 3ha đất cho riêng mình, gia đình bắt đầu cặm cụi trồng xới và chăm sóc để mỗi năm có thể kiếm được cả tỉ bạc tiền trồng mận và vài trăm triệu tiền trồng xen canh những loại cây khác như dong riềng, bí, khoai sọ. Ngoài vườn của mình, bác còn thầu thêm các vườn của các gia đình người Mèo xung quanh với 100 triệu cho 10 năm tuỳ nghi canh tác và thu hoạch. Xem ra cũng là khá lãi cho những đầu tư ban đầu. Bác khoe về những nhân công chăm chỉ đã gắn bó với bác từ những ngày đầu. Anh Thuần – 30 tuổi – superman hái mận quê ở Tân Lập Hoà Bình cứ mỗi đầu vụ mận tháng 5 là lại khăn gói quả mướp lên Mộc Châu để giúp thu hoạch mận. Cứ đều đều, mỗi tháng 3 triệu bao cơm ăn, đến tháng 6 cuối vụ là lại khăn gói đem tiền về cho vợ con. Khoản hoa lợi của vườn nếu khấm khá cũng quyết định mức thưởng mà mỗi người có thể mang về. Bác bảo ở đây thưởng như nhà nước, nếu làm tốt thì mức thưởng cũng sẽ rất cao. Một ngày nếu thu hoạch giỏi thì một nhân công có thể hái xuống được tới cả hai tạ mận. Anh Thuần ngồi nghỉ ngơi làm bi thuốc lào cười tươi với vụ mận thứ muời anh đã thu hoạch ở đây: “Chắc là năm nay thưởng sẽ nhiều!”. Thưởng nhiều thì cả nhà ở Hoà Bình sẽ lại vui, và những nhọc nhằn sẽ như vơi đi cả. Một ngày làm việc vào vụ vất vả từ 6h sáng đến tận 5h30 chiều nhưng những nụ cười lạc quan khiến ta thấy bản thân mình cũng yêu lao động và trân quý những giá trị mỗi ngày của hành trình. Như bác Huyền nói: “có sức khoẻ, tính toán làm ăn là được”. </p><p><br></p><p>Nông trường mùa hè với vẻ đẹp của cả những đèo dốc vùng cao bao quanh là trùng điệp núi rừng, rồi đến những ngọn đồi chè xanh mát, những trang trại bò, những vườn mận, vườn rau canh tác khiến ta phải xuýt xoa. Và có lẽ đẹp nhất vẫn là những nụ cười của lao động, nó đẹp hơn hẳn rất nhiều những nụ cười truyền thông giăng hàng trên newsfeed mỗi ngày, ít nhất là trong mắt nhìn của tôi. </p>]]>
      </content:encoded>
      <pubDate>Tue, 06 Jun 2023 07:18:14 -0700</pubDate>
      <author>Tada Le</author>
      <enclosure url="https://media.transistor.fm/64f6906d/fac9396d.mp3" length="8702484" type="audio/mpeg"/>
      <itunes:author>Tada Le</itunes:author>
      <itunes:image href="https://img.transistor.fm/Cl_ZSBWW03Tyl0ena9oeSdewyFqur1gCI1_iSxQEle4/rs:fill:0:0:1/w:1400/h:1400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9lcGlz/b2RlLzEzNzExOTkv/MTY4NjA2MTA5NC1h/cnR3b3JrLmpwZw.jpg"/>
      <itunes:duration>266</itunes:duration>
      <itunes:summary>
        <![CDATA[<p>Một buổi sáng rất dễ chịu ở tiểu khu nông trường 1.5 ở nông trường Mộc Châu khi tiếng của nông trường đánh thức một ngày mới khe khẽ, rồi lớn dần. Tiếng í ới trên những nông trường chè ngay sát bên, tiếng của xe công nông, tiếng của bữa sáng rộn ràng và cả tiếng nhạc đỏ cất lên từ loa phóng thanh. Dạo vòng quanh những con đường bê tông đèo dốc để thả mắt theo màu xanh ngút mắt của những đồi chè trải đến tận chân trời, và cả những thung lũng chao ôi là mận đỏ ối trĩu quả. Mận vươn ra hai bên những con đường tiểu khu nhỏ bé bé, thò tay hái một quả, len lén nhìn trước nhìn sau xem có ai thấy không, nhưng rồi chợt nhận ra là ở đây mận nhiều đến mức quả chín có khi rụng kín gốc, nhà nào cũng trồng mận và khi chúng tôi đến đây cũng là lúc mận đang vào mùa thu hoạch. Cái thú của hành trình bằng xe máy là ta có thể thoải mái dừng chân, mạnh dạn tiến vào một khu vườn để tận mắt xem cái nhịp thường nhật như thế nào mà không ngại bất cứ sự dè dặt nào của chủ nhà. </p><p><br></p><p>Bác Huyền – 56 tuổi đã lên nông trường mua những mảnh đất đầu tiên từ cách đây gần 20 năm về trước và bắt đầu gắn bó với đất đai, canh tác, ruộng đồng và những mùa quả ngọt đầu tiên. Làm chủ 3ha đất cho riêng mình, gia đình bắt đầu cặm cụi trồng xới và chăm sóc để mỗi năm có thể kiếm được cả tỉ bạc tiền trồng mận và vài trăm triệu tiền trồng xen canh những loại cây khác như dong riềng, bí, khoai sọ. Ngoài vườn của mình, bác còn thầu thêm các vườn của các gia đình người Mèo xung quanh với 100 triệu cho 10 năm tuỳ nghi canh tác và thu hoạch. Xem ra cũng là khá lãi cho những đầu tư ban đầu. Bác khoe về những nhân công chăm chỉ đã gắn bó với bác từ những ngày đầu. Anh Thuần – 30 tuổi – superman hái mận quê ở Tân Lập Hoà Bình cứ mỗi đầu vụ mận tháng 5 là lại khăn gói quả mướp lên Mộc Châu để giúp thu hoạch mận. Cứ đều đều, mỗi tháng 3 triệu bao cơm ăn, đến tháng 6 cuối vụ là lại khăn gói đem tiền về cho vợ con. Khoản hoa lợi của vườn nếu khấm khá cũng quyết định mức thưởng mà mỗi người có thể mang về. Bác bảo ở đây thưởng như nhà nước, nếu làm tốt thì mức thưởng cũng sẽ rất cao. Một ngày nếu thu hoạch giỏi thì một nhân công có thể hái xuống được tới cả hai tạ mận. Anh Thuần ngồi nghỉ ngơi làm bi thuốc lào cười tươi với vụ mận thứ muời anh đã thu hoạch ở đây: “Chắc là năm nay thưởng sẽ nhiều!”. Thưởng nhiều thì cả nhà ở Hoà Bình sẽ lại vui, và những nhọc nhằn sẽ như vơi đi cả. Một ngày làm việc vào vụ vất vả từ 6h sáng đến tận 5h30 chiều nhưng những nụ cười lạc quan khiến ta thấy bản thân mình cũng yêu lao động và trân quý những giá trị mỗi ngày của hành trình. Như bác Huyền nói: “có sức khoẻ, tính toán làm ăn là được”. </p><p><br></p><p>Nông trường mùa hè với vẻ đẹp của cả những đèo dốc vùng cao bao quanh là trùng điệp núi rừng, rồi đến những ngọn đồi chè xanh mát, những trang trại bò, những vườn mận, vườn rau canh tác khiến ta phải xuýt xoa. Và có lẽ đẹp nhất vẫn là những nụ cười của lao động, nó đẹp hơn hẳn rất nhiều những nụ cười truyền thông giăng hàng trên newsfeed mỗi ngày, ít nhất là trong mắt nhìn của tôi. </p>]]>
      </itunes:summary>
      <itunes:keywords>ke chuyen, cau chuyen cuoc song, nguoi toi gap, nhan vat</itunes:keywords>
      <itunes:explicit>No</itunes:explicit>
    </item>
    <item>
      <title>Ep 2 : CHUYỆN BÌNH THƯỜNG NHO NHỎ Ở SÀI GÒN</title>
      <itunes:episode>2</itunes:episode>
      <podcast:episode>2</podcast:episode>
      <itunes:title>Ep 2 : CHUYỆN BÌNH THƯỜNG NHO NHỎ Ở SÀI GÒN</itunes:title>
      <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
      <guid isPermaLink="false">b910cae7-9e90-4239-aa3b-13dde5940643</guid>
      <link>https://share.transistor.fm/s/b6698c64</link>
      <description>
        <![CDATA[<p>Sài Gòn những ngày cuối năm, hối hả hơn nhiều. Hối hả theo cái nhịp bình thường mới – thứ mà chúng ta nhiều lần phải tự thấy nó lạ, mà nó đúng. Bình thường lại còn mới! Đúng vậy, chúng ta khóac lên mình một tâm thế mới cho những thứ bình thường mình vẫn làm. Là một nhà báo và lịch trình đang dày đặc trở lại những chuyến đi, Mạnh Thắng lại có nhiều cơ hội được chứng kiến, lắng nghe nhiều câu chuyện đây đó và mới tháng trước khi vào Sài Gòn, mình dừng ăn ở một tiệm cơm gà. Và không chỉ là ăn, mình còn được lắng nghe câu chuyện bình thường mới của một anh chàng bán cơm, nhưng không chỉ là một chàng bán cơm, cậu ấy là một người giỏi rất nhiều thứ khác. </p><p>Một buổi trưa Sài Gòn, một cái hẻm nhỏ khiêm tốn giữa muôn vàn các hẻm nhỏ nhỏ khác của khu Tân Bình giáp quận 10, khu mà cuộc sống cũng gói gọn trong rất nhiều những con hẻm nhỏ chật như mắc cưởi. Và cái hẻm này đáng nhớ ở chỗ có một vài bác tài ship đồ ăn đứng chờ. Và cái bụng đói của tôi lúc đó mách bảo mình cần phải dừng lại để ăn ở đây. Anh chủ quán chào mình bằng nụ cười cởi mở và thân thiện, anh vẫn hối hả đảo cơm, đóng hộp, chan gà và không ngừng nói chuyện với hai bác shipper ghé qua. Mời người này chai nước sâm, người kia cái khăn lạnh cho đỡ vất vả đường dài. Đó chính xác chỉ là một cái xe đồ ăn bán dạo, cái loại xe mà ta sẽ thấy rất nhiều trên đường của những người buôn bán đồ ăn khắp Sài Thành, chỉ có duy nhất 1 cái bàn và 2 cái ghế và đó là bàn của tôi đang ngồi. Khi vẫn còn chưa biết gọi gì thì một bác shipper đã nhanh nhẹn gợi ý ăn cơm gà sốt mắm tỏi – ngon bá cháy! Và tôi sẽ không muốn kể lại cảm giác đó cho bạn là nó ngon như thế nào vì nó sẽ làm tôi chảy nước bọt vì thèm mất. Nhưng thú thật với các bạn mình không nói ngoa chút nào đó là một đĩa cơm gà thực sự rất đẳng cấp. Và giờ thì tôi đã hiểu là đằng sau những shipper đứng đợi là cả một nghệ thuật bán hàng. Anh kể lúc trước thuê được mặt bằng lớn bên quận 7 bán đông khách lắm do cơm gà ngon nổi tiếng. Sau dịch, cầm cự mấy tháng đã khổ lại nghe thêm tin là chủ nhà tăng giá, thực chất là để đẩy anh đi để tự kinh doanh “cơm gà”. </p><p>Anh kể lại câu chuyện của mình nhẹ tênh, tếu táo theo kiểu đúng người Sài Gòn – tự hào, kiêu hãnh và rất thật. Anh quay lại với nhịp bình thường mới bằng cách quay về với ba má, cùng vợ mở xe cơm nhỏ xíu trước nhà. Anh khoe, anh sẽ làm thêm món mới cho ba mẹ bán. Anh chia sẻ, sẽ lại làm lại từ đầu vì cuộc sống đẩy người ta đến nhiều lựa chọn nhưng nếu chọn lạc quan thì giữa những tăm tối nhất người ta sẽ vẫn có thể cười lên và bước tiếp. Giữa câu chuyện anh không quên kêu mấy ông shipper report để kéo địa chỉ quán cơm của anh cho đúng chỗ để cho anh em shipper đỡ đi sai. Anh không quên tặng mình một chai nước sâm mát lạnh để “ăn cho đỡ khô”. Mà đúng nghĩa là tặng vì đến lúc tính tiền mới biết là chai đó miễn phí vì ai anh cũng tặng coi như là thơm thảo mùa “bình thường mới”. Marketing quá đỉnh cao – vì nó đắc nhân tâm đến lạ kì đúng không quý vị. </p><p>Mình thấy mình may mắn vì nhiều khi được quan sát nhiều thứ dễ thương của cuộc sống. Và sau những mất mát của mấy năm đại dịch, chúng ta nhận ra là chúng ta cần hơn bao giờ hết những năng lượng căng tràn của sự tử tế và nhân ái trong đời sống này. Và mình biết ơn Sài Gòn – chuyến đi giữa những quay cuồng cuối năm giúp mình nhận ra tinh thần lạc quan đó mới chính là vaccine quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn thế kỷ này. Mình có nhờ cậu bạn thân kể lại câu chuyện này ở góc nhìn phát thanh với âm thanh kể chuyện, và cả những suy tư chân tình và quá xá dễ thương của Sơn – cơm gà – cậu chàng cứ lẳng lặng kể cho mình nghe câu chuyện dễ thương về một bình thuờng “mới” nho nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Cũng lâu rồi ít vào Facebook nhưng mình nghĩ cuối năm là dịp ta bày tỏ cảm xúc và chúc nhau những điều tốt đẹp nhất đúng như truyền thống Á Đông. Mình tặng cả nhà một lát cắt cuộc sống của mình thay cho lời chúc BÌNH AN đến cả nhà trong năm mới. </p>]]>
      </description>
      <content:encoded>
        <![CDATA[<p>Sài Gòn những ngày cuối năm, hối hả hơn nhiều. Hối hả theo cái nhịp bình thường mới – thứ mà chúng ta nhiều lần phải tự thấy nó lạ, mà nó đúng. Bình thường lại còn mới! Đúng vậy, chúng ta khóac lên mình một tâm thế mới cho những thứ bình thường mình vẫn làm. Là một nhà báo và lịch trình đang dày đặc trở lại những chuyến đi, Mạnh Thắng lại có nhiều cơ hội được chứng kiến, lắng nghe nhiều câu chuyện đây đó và mới tháng trước khi vào Sài Gòn, mình dừng ăn ở một tiệm cơm gà. Và không chỉ là ăn, mình còn được lắng nghe câu chuyện bình thường mới của một anh chàng bán cơm, nhưng không chỉ là một chàng bán cơm, cậu ấy là một người giỏi rất nhiều thứ khác. </p><p>Một buổi trưa Sài Gòn, một cái hẻm nhỏ khiêm tốn giữa muôn vàn các hẻm nhỏ nhỏ khác của khu Tân Bình giáp quận 10, khu mà cuộc sống cũng gói gọn trong rất nhiều những con hẻm nhỏ chật như mắc cưởi. Và cái hẻm này đáng nhớ ở chỗ có một vài bác tài ship đồ ăn đứng chờ. Và cái bụng đói của tôi lúc đó mách bảo mình cần phải dừng lại để ăn ở đây. Anh chủ quán chào mình bằng nụ cười cởi mở và thân thiện, anh vẫn hối hả đảo cơm, đóng hộp, chan gà và không ngừng nói chuyện với hai bác shipper ghé qua. Mời người này chai nước sâm, người kia cái khăn lạnh cho đỡ vất vả đường dài. Đó chính xác chỉ là một cái xe đồ ăn bán dạo, cái loại xe mà ta sẽ thấy rất nhiều trên đường của những người buôn bán đồ ăn khắp Sài Thành, chỉ có duy nhất 1 cái bàn và 2 cái ghế và đó là bàn của tôi đang ngồi. Khi vẫn còn chưa biết gọi gì thì một bác shipper đã nhanh nhẹn gợi ý ăn cơm gà sốt mắm tỏi – ngon bá cháy! Và tôi sẽ không muốn kể lại cảm giác đó cho bạn là nó ngon như thế nào vì nó sẽ làm tôi chảy nước bọt vì thèm mất. Nhưng thú thật với các bạn mình không nói ngoa chút nào đó là một đĩa cơm gà thực sự rất đẳng cấp. Và giờ thì tôi đã hiểu là đằng sau những shipper đứng đợi là cả một nghệ thuật bán hàng. Anh kể lúc trước thuê được mặt bằng lớn bên quận 7 bán đông khách lắm do cơm gà ngon nổi tiếng. Sau dịch, cầm cự mấy tháng đã khổ lại nghe thêm tin là chủ nhà tăng giá, thực chất là để đẩy anh đi để tự kinh doanh “cơm gà”. </p><p>Anh kể lại câu chuyện của mình nhẹ tênh, tếu táo theo kiểu đúng người Sài Gòn – tự hào, kiêu hãnh và rất thật. Anh quay lại với nhịp bình thường mới bằng cách quay về với ba má, cùng vợ mở xe cơm nhỏ xíu trước nhà. Anh khoe, anh sẽ làm thêm món mới cho ba mẹ bán. Anh chia sẻ, sẽ lại làm lại từ đầu vì cuộc sống đẩy người ta đến nhiều lựa chọn nhưng nếu chọn lạc quan thì giữa những tăm tối nhất người ta sẽ vẫn có thể cười lên và bước tiếp. Giữa câu chuyện anh không quên kêu mấy ông shipper report để kéo địa chỉ quán cơm của anh cho đúng chỗ để cho anh em shipper đỡ đi sai. Anh không quên tặng mình một chai nước sâm mát lạnh để “ăn cho đỡ khô”. Mà đúng nghĩa là tặng vì đến lúc tính tiền mới biết là chai đó miễn phí vì ai anh cũng tặng coi như là thơm thảo mùa “bình thường mới”. Marketing quá đỉnh cao – vì nó đắc nhân tâm đến lạ kì đúng không quý vị. </p><p>Mình thấy mình may mắn vì nhiều khi được quan sát nhiều thứ dễ thương của cuộc sống. Và sau những mất mát của mấy năm đại dịch, chúng ta nhận ra là chúng ta cần hơn bao giờ hết những năng lượng căng tràn của sự tử tế và nhân ái trong đời sống này. Và mình biết ơn Sài Gòn – chuyến đi giữa những quay cuồng cuối năm giúp mình nhận ra tinh thần lạc quan đó mới chính là vaccine quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn thế kỷ này. Mình có nhờ cậu bạn thân kể lại câu chuyện này ở góc nhìn phát thanh với âm thanh kể chuyện, và cả những suy tư chân tình và quá xá dễ thương của Sơn – cơm gà – cậu chàng cứ lẳng lặng kể cho mình nghe câu chuyện dễ thương về một bình thuờng “mới” nho nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Cũng lâu rồi ít vào Facebook nhưng mình nghĩ cuối năm là dịp ta bày tỏ cảm xúc và chúc nhau những điều tốt đẹp nhất đúng như truyền thống Á Đông. Mình tặng cả nhà một lát cắt cuộc sống của mình thay cho lời chúc BÌNH AN đến cả nhà trong năm mới. </p>]]>
      </content:encoded>
      <pubDate>Sun, 14 May 2023 19:44:10 -0700</pubDate>
      <author>Tada Le</author>
      <enclosure url="https://media.transistor.fm/b6698c64/cf00d7c7.mp3" length="14566407" type="audio/mpeg"/>
      <itunes:author>Tada Le</itunes:author>
      <itunes:image href="https://img.transistor.fm/vJ-Zq-ahEAimt_7fBPrf_Ks573TDrnAeRJubuJP67UM/rs:fill:0:0:1/w:1400/h:1400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9lcGlz/b2RlLzEzMzcwOTMv/MTY4NDExODY1MC1h/cnR3b3JrLmpwZw.jpg"/>
      <itunes:duration>907</itunes:duration>
      <itunes:summary>
        <![CDATA[<p>Sài Gòn những ngày cuối năm, hối hả hơn nhiều. Hối hả theo cái nhịp bình thường mới – thứ mà chúng ta nhiều lần phải tự thấy nó lạ, mà nó đúng. Bình thường lại còn mới! Đúng vậy, chúng ta khóac lên mình một tâm thế mới cho những thứ bình thường mình vẫn làm. Là một nhà báo và lịch trình đang dày đặc trở lại những chuyến đi, Mạnh Thắng lại có nhiều cơ hội được chứng kiến, lắng nghe nhiều câu chuyện đây đó và mới tháng trước khi vào Sài Gòn, mình dừng ăn ở một tiệm cơm gà. Và không chỉ là ăn, mình còn được lắng nghe câu chuyện bình thường mới của một anh chàng bán cơm, nhưng không chỉ là một chàng bán cơm, cậu ấy là một người giỏi rất nhiều thứ khác. </p><p>Một buổi trưa Sài Gòn, một cái hẻm nhỏ khiêm tốn giữa muôn vàn các hẻm nhỏ nhỏ khác của khu Tân Bình giáp quận 10, khu mà cuộc sống cũng gói gọn trong rất nhiều những con hẻm nhỏ chật như mắc cưởi. Và cái hẻm này đáng nhớ ở chỗ có một vài bác tài ship đồ ăn đứng chờ. Và cái bụng đói của tôi lúc đó mách bảo mình cần phải dừng lại để ăn ở đây. Anh chủ quán chào mình bằng nụ cười cởi mở và thân thiện, anh vẫn hối hả đảo cơm, đóng hộp, chan gà và không ngừng nói chuyện với hai bác shipper ghé qua. Mời người này chai nước sâm, người kia cái khăn lạnh cho đỡ vất vả đường dài. Đó chính xác chỉ là một cái xe đồ ăn bán dạo, cái loại xe mà ta sẽ thấy rất nhiều trên đường của những người buôn bán đồ ăn khắp Sài Thành, chỉ có duy nhất 1 cái bàn và 2 cái ghế và đó là bàn của tôi đang ngồi. Khi vẫn còn chưa biết gọi gì thì một bác shipper đã nhanh nhẹn gợi ý ăn cơm gà sốt mắm tỏi – ngon bá cháy! Và tôi sẽ không muốn kể lại cảm giác đó cho bạn là nó ngon như thế nào vì nó sẽ làm tôi chảy nước bọt vì thèm mất. Nhưng thú thật với các bạn mình không nói ngoa chút nào đó là một đĩa cơm gà thực sự rất đẳng cấp. Và giờ thì tôi đã hiểu là đằng sau những shipper đứng đợi là cả một nghệ thuật bán hàng. Anh kể lúc trước thuê được mặt bằng lớn bên quận 7 bán đông khách lắm do cơm gà ngon nổi tiếng. Sau dịch, cầm cự mấy tháng đã khổ lại nghe thêm tin là chủ nhà tăng giá, thực chất là để đẩy anh đi để tự kinh doanh “cơm gà”. </p><p>Anh kể lại câu chuyện của mình nhẹ tênh, tếu táo theo kiểu đúng người Sài Gòn – tự hào, kiêu hãnh và rất thật. Anh quay lại với nhịp bình thường mới bằng cách quay về với ba má, cùng vợ mở xe cơm nhỏ xíu trước nhà. Anh khoe, anh sẽ làm thêm món mới cho ba mẹ bán. Anh chia sẻ, sẽ lại làm lại từ đầu vì cuộc sống đẩy người ta đến nhiều lựa chọn nhưng nếu chọn lạc quan thì giữa những tăm tối nhất người ta sẽ vẫn có thể cười lên và bước tiếp. Giữa câu chuyện anh không quên kêu mấy ông shipper report để kéo địa chỉ quán cơm của anh cho đúng chỗ để cho anh em shipper đỡ đi sai. Anh không quên tặng mình một chai nước sâm mát lạnh để “ăn cho đỡ khô”. Mà đúng nghĩa là tặng vì đến lúc tính tiền mới biết là chai đó miễn phí vì ai anh cũng tặng coi như là thơm thảo mùa “bình thường mới”. Marketing quá đỉnh cao – vì nó đắc nhân tâm đến lạ kì đúng không quý vị. </p><p>Mình thấy mình may mắn vì nhiều khi được quan sát nhiều thứ dễ thương của cuộc sống. Và sau những mất mát của mấy năm đại dịch, chúng ta nhận ra là chúng ta cần hơn bao giờ hết những năng lượng căng tràn của sự tử tế và nhân ái trong đời sống này. Và mình biết ơn Sài Gòn – chuyến đi giữa những quay cuồng cuối năm giúp mình nhận ra tinh thần lạc quan đó mới chính là vaccine quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua giai đoạn khó khăn thế kỷ này. Mình có nhờ cậu bạn thân kể lại câu chuyện này ở góc nhìn phát thanh với âm thanh kể chuyện, và cả những suy tư chân tình và quá xá dễ thương của Sơn – cơm gà – cậu chàng cứ lẳng lặng kể cho mình nghe câu chuyện dễ thương về một bình thuờng “mới” nho nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Cũng lâu rồi ít vào Facebook nhưng mình nghĩ cuối năm là dịp ta bày tỏ cảm xúc và chúc nhau những điều tốt đẹp nhất đúng như truyền thống Á Đông. Mình tặng cả nhà một lát cắt cuộc sống của mình thay cho lời chúc BÌNH AN đến cả nhà trong năm mới. </p>]]>
      </itunes:summary>
      <itunes:keywords>ke chuyen, cau chuyen cuoc song, nguoi toi gap, nhan vat</itunes:keywords>
      <itunes:explicit>No</itunes:explicit>
    </item>
    <item>
      <title>Ep 1 : Xuân Lam - người trẻ vẽ lại tranh dân gian </title>
      <itunes:episode>1</itunes:episode>
      <podcast:episode>1</podcast:episode>
      <itunes:title>Ep 1 : Xuân Lam - người trẻ vẽ lại tranh dân gian </itunes:title>
      <itunes:episodeType>full</itunes:episodeType>
      <guid isPermaLink="false">b6e2fdff-ff3e-4025-8c79-cd9a10e3ef4d</guid>
      <link>https://share.transistor.fm/s/14775369</link>
      <description>
        <![CDATA[<p>Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. </p>]]>
      </description>
      <content:encoded>
        <![CDATA[<p>Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. </p>]]>
      </content:encoded>
      <pubDate>Mon, 24 Apr 2023 03:27:35 -0700</pubDate>
      <author>Tada Le</author>
      <enclosure url="https://media.transistor.fm/14775369/9cf6a276.mp3" length="30177050" type="audio/mpeg"/>
      <itunes:author>Tada Le</itunes:author>
      <itunes:image href="https://img.transistor.fm/9g3J-ffm8Nz_u-NNuYr4c73pjZKbo8l1VTYwYkr_YaU/rs:fill:0:0:1/w:1400/h:1400/q:60/mb:500000/aHR0cHM6Ly9pbWct/dXBsb2FkLXByb2R1/Y3Rpb24udHJhbnNp/c3Rvci5mbS9lcGlz/b2RlLzEzMDQ0MTYv/MTY4MjMzMjA1NS1h/cnR3b3JrLmpwZw.jpg"/>
      <itunes:duration>933</itunes:duration>
      <itunes:summary>
        <![CDATA[<p>Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. Mùa Xuân thật diệu kì, nó nhắc nhớ về một vòng tuần hoàn của thời gian và cũng nhắc ta nhớ về những vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống, con người và cả những thứ ta may mắn được diện kiến và được truyền cảm hứng. Người tôi gặp số 1 ra mắt trên sóng VOV Giao thông đúng dịp Tết  Nguyên Đán. Năm vừa qua tôi gặp Xuân Lam qua mạng lưới cựu sinh Fulbright. Lam là một ứng cử viên mới toanh của năm nay ở nhóm ngành nghệ thuật. Tôi tìm đến studio của Lam để lắng nghe câu chuyện về một chàng trai không chỉ có tài mà còn luôn động não cho những dự án hay ho mang không chỉ màu sắc cá nhân mà còn cả hồn dân tộc. </p>]]>
      </itunes:summary>
      <itunes:keywords>xuan lam, hoa sy, tranh dan gian, fulbrighter, truyen cam hung, arts, </itunes:keywords>
      <itunes:explicit>No</itunes:explicit>
    </item>
  </channel>
</rss>
